Ai có nhu cầu tên miền liên hệ email

Ai có nhu cầu tên miền liên hệ email
kimtinh1982@gmail.com

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2007

Cau chuyen ve bon ngon nen !










































Hanh phuc la gi ?


Chúng ta thường cho rằng cuộc sống sẽ tốt đẹp và có ý nghĩa hơn một khi chúng ta lập gia đình, sinh con v.v…

Sau đó chúng ta vỡ mộng vì con cái chúng ta còn quá nhỏ, và tự nhủ rằng mọi việc sẽ tốt đẹp hơn một khi chúng lớn khôn.

Và chúng ta lại thất vọng khi con cái của mình đến tuổi niên thiếu vì chúng ta lại phải chăm sóc và lo lắng cho chúng. Chắc chắn chúng ta sẽ hạnh phúc hơn khi các con trưởng thành.

Chúng ta lại tự nhủ rằng cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp hơn một khi gia đình được ổn định, khi chúng ta tậu được một chiếc xe đẹp hơn, khi chúng ta đi nghỉ hè thoải mái, và cuối cùng là khi chúng ta được về hưu.

Sự thật là không có một thời điểm nào tốt đẹp và hạnh phúc bằng hiện tại cả.
Nếu không đúng, vậy thì thời điểm nào là hạnh phúc nhất?

Cuộc sống của bạn luôn bị quay cuồng bởi các thách đố, các đòi hỏi và yêu cầu. Tốt nhất là bạn nên nhận thấy rằng hiện tại là thời gian hạnh phúc nhất của mình mặc dù cuộc sống đầy rẩy khó khăn và muộn phiền.

Một thời gian rất lâu, tôi cứ ngỡ rằng cuộc đời của tôi sắp bắt đầu. Một cuộc đời, cuộc sống thật sự.
Nhưng lúc nào cũng có nhiều việc xảy đến, một thử thách phải vượt qua, vài công việc còn phải hoàn tất, vài việc khác cần phải phân chia, còn vài hóa đơn phải thanh toán. Sau đó, thì cuộc sống của ta sẽ bắt đầu..

Cuối cùng tôi mới khám phá ra rằng, chính những sự việc này là một phần của đời sống chúng ta..
Từ cái nhìn này tôi thấy được rằng không có con đường nào đi đến hạnh phúc cả.

Hạnh phúc chính LÀ con đường chúng ta đang đi..

Do đó hãy trân quý và hưởng mọi phút giây.

Không nên chờ đợi nữa, chờ đợi tốt nghiệp ra trường, chờ đợi ngày trở lại trường, chờ đợi xuống thêm vài ký, lên thêm vài ký, chờ đợi việc làm mới, chờ đợi ngày kết hôn, mong đợi đến tối thứ sáu, sáng chủ nhật, một chiếc xe mới, đợi trả nợ xong, trông chờ xuân đến, hạ về, đợi đến đầu tháng, cuối tháng, đợi nghe bản nhạc hay trong radio, chờ ngày từ giả cỏi đời, ngày tái sinh …… trước khi quyết định sống thật hạnh phúc.

Hạnh phúc là hành trình, chứ không phải là điểm đến.

Không có một giờ phút nào quý cho bằng… HIỆN TẠI!

Hãy sống và hưởng từng giây phút.

Chúng ta hãy suy nghỉ và cố gắng trả lời các câu hỏi sau đây:

1 – Bạn hãy nêu ra tên của 5 người giàu nhất thế giới.
2 – Tên của 5 Hoa Hậu thế giới.
3 – Tên của 10 người lãnh giải Nobel gần đây nhất..
4 – Tên của 10 người lãnh giải Oscar gần đây nhất..

Bạn không trả lời được?
Có thật sự khó không?

Không sao cả, không ai có thể nhớ những điều này.

Các tràng pháo tay rồi cũng chấm dứt!
Các giải thưởng cũng sẽ đóng bụi!
Các quán quân hoặc kẻ thắng cuộc rồi cũng sẽ bị quên lãng.

Chúng ta lại thử trả lời các câu sau đây:

1 – Bạn hãy nêu tên 3 thầy, cô trong cuộc đời bạn.
2 – Tên 3 người bạn đã từng giúp bạn trong những giây phút khó khăn nhất.
3 – Hãy nghỉ đến vài người đã từng cho bạn những cảm giác đặc biệt.4 – Và 5 người mà Bạn lúc nào cũng muốn gần gủi.

Các câu này có vẻ dễ trả lời hơn, phải không bạn?

Những người có ý nghĩa đặc biệt trong cuộc sống của bạn, không phải là những người “giỏi nhất”, họ cũng không là người giàu nhất, va cũng không đoạt được một giải thưởng nào cả…

Họ là những người nghỉ đến bạn, lo lắng cho bạn và luôn ở bên cạnh bạn khi bạn cần đến.

Hãy suy nghỉ về điểm này..

Cuộc sống rất là ngắn ngủi!

Và bạn được đứng trong danh sách nào của tôi? Bạn có biết không ?

Hãy cho tôi nắm lấy tay bạn.

Bạn là một trong những người “nổi tiếng” nhất trong danh sách của tôi, mà tôi đã không quên để gửi đến bạn thông điệp này…

Cách đây rất lâu, ở một cuộc thi Thế Vận Hội tại Seattle, có 9 nhà điền kinh khoẻ mạnh và cường tráng tham gia, họ chuẩn bị bắt đầu cuộc thi chạy bộ 100 m.

Tiếng súng nổ báo hiệu cuốc thi bắt đầu. Không phải tất cả mọi người đều chạy, nhưng tất cả mọi người đều muốn tham gia và muốn thắng cuộc đua.

Tất cả mọi người bắt đầu chạy nhưng có một thanh niên trợt chân và ngã quỵ xuống, và cậu ta bắt đầu khóc.

Tám người kia nghe tiếng khóc.

Họ chạy chậm lại, quay đầu lại nhìn.

Cuối cùng họ ngưng chạy và quay trở lại…
Tất cả 8 người…

Một cô gái ngồi xuoông và hỏi chàng thanh niên bịtrợt té, „ Đã thấy đỡ chưa?“.
Sau đó, tất cả 9 người vai sánh vai cùng nhau bước đến lằn mức thắng
Tất cả khán giả đều đứng lên và đồng loạt vỗ tay. Và tràng vỗ tay đã kéo dài rất lâu
Tất cả mọi người chứng kiến sự việc ngày hôm đó, thường kể lại chuyện này cho ngưòi khác nghe.
Tại sao vậy?
Vì tận cùng trong thâm tâm của chúng ta đều hiểu rằng, điều quan trọng nhất trong cuộc sống không phải là thắng cuộc.

Điều quan trọng nhất trong cuộc sống là giúp kẻ khác thắng. Mặc dù việc này có làm chậm công việc của chúng ta hoặc thay đổi cuộc thi đua.

Nếu Bạn phổ biến thông điệp này, có thể chúng ta sẽ thành công trong việc thay đổi trái tim của chúng ta, và luôn cả trái tim của kẻ khác nữa

“Một ngọn nến không bị mất giá trị khi nó được dùng để mang ánh sáng đến cho người khác.”
Sao, Bạn đã có quyết định chưa? Quăng bỏ nó đi, hay tiếp tục gửi thông điệp này đến người khác?
NGÔI NHÀ HOA HỒNG

Em mơ ngày xưa đôi taVẫn hay ngồi trên vườn hoa thơm ngátVuốt tay nhẹ dịu dàng lên tóc em thật êm,Nói với em đây là dòng suối mơ...Em không quên ngày xưa đôi taBước chung đường hai hàng cây xanh láCánh hoa hồng anh cài lên tóc em thẹn thùng,Rồi anh ôm em, vòng tay ngất ngây...Và tim em êm ái mỗi khi nhìn thấy anh,Em nghe trong lòng ấm êm những hạnh phúc bình yênĐêm ngày em ước ao với muôn ánh sao ngànMong tình yêu đôi ta không phôi pha ngày sau...Vậy mà anh đi mãi chẳng quay về với nhauChẳng biết em cần có anh bên em lúc buồn vuiNhững kỉ niệm dấu yêu ngỡ như đã ngủ vùiNhưng vì sao đôi khi em thấy cay khóe môi mềmQuang Vinh:Bao năm về lại nơi đây,Vẫn êm đềm như ngày xưa năm ấyVẫn trong lành như tình yêu của em và anhVẫn ngôi nhà hoa hồng luôn ngát hương..Anh không quên vườn hoa năm xưa,Có 1 người luôn cười khi anh đếnCó 1 người luôn kề bên mỗi khi anh buồn,Và yêu anh, một tình yêu thủy chung..Làm sao anh quên hết những kỉ niệm đã qua,Bóng dáng em hiền thướt tha giữa muôn sắc hồng hoa,Cho dù ta cách xa cũng không thể phai nhòaCâu tình yêu năm xưa anh in sâu thật sâu..Ngàn trùng mây xa cách có ai còn nhớ nhau?Chẳng biết em còn nhơ anh như anh nhớ ngày đêm,Anh thầm mong thấy em cho dù chỉ một lần,Mong là em không quên anh với câu hứa hôm nào..Quang Vinh: Em à, đi qua những ngày mưa anh mới yêu thêm những ngày nắng, những cánh hồng trong veo như tiếng cười của em. Anh nhớ em nhiều lắm, nhưng không biết là em có còn nhớ anh không? Ước gì bây giờ anh và em được gặp lại nhau một lần nữa…Lona:Vì sao anh đi mãi chẳng quay về với em?Chẳng biết em cần có anh bên em lúc buồn vui!Những kỉ niệm dấu yêu ngỡ như đã ngủ vùi,Nhưng vì sao bên anh, con tim em bật khóc??Quang Vinh:Đừng buồn em hỡi, nước mắt đừng mãi rơi,Anh đã quay về với em như anh hứa ngày xưa,Sau này anh với em sẽ không phải xa rời,Vì tình yêu anh trao em khắc sâu đến muôn đờiLona:Sau này em với anh sẽ không phải xa rờiQuang Vinh:Vì tình yêu ta trao nhau khắc sâu… đến muôn đờiLona và Quang Vinh: Trong tình yêu ai mà không mong muốn mình luôn được hạnh phúc… Và ngôi nhà hoa hồng sẽ là nơi minh chứng cho những tình yêu đẹp.